Câu nói này của Dương Lệ Vân đúng là xuất phát từ tận đáy lòng.
Trước khi nhậm chức, bà cũng đã tìm hiểu về quan trường ở huyện Quang Hoa, biết rằng hạng người như cựu Bí thư Huyện ủy Tôn Quốc Diệu, rõ ràng nắm trong tay một ván bài tốt, chiếm hết lợi thế địa lợi nhân hòa, vậy mà người tính không bằng trời tính, bị Lương Duy Thạch lần lượt phá giải, cuối cùng phải nhận lấy kết cục bi thảm là vào tù.
Tuy Tôn Quốc Diệu là tự làm tự chịu, nhưng bà vẫn vô cùng phản cảm và cảnh giác với phong cách và thủ đoạn “lấy hạ khắc thượng” của Lương Duy Thạch.
Đặc biệt là sau khi nhậm chức, bà phát hiện hai ủy viên thường vụ là Vu Phương và La Kiến Minh khi phát biểu đều nhìn sắc mặt của Lương Duy Thạch, cũng là một ủy viên thường vụ. Điều này khiến cho ý kiến và chủ trương của bà, một Bí thư Huyện ủy, không thể thông qua thuận lợi, làm bà càng thêm bất mãn.




